Chu Kiến Quốc cảm thấy có chút buồn bực, không cao hứng nói:
- Chỉ cần là việc tốt thì phải nên mở rộng chứ.
Lưu Vĩ Hồng mỉm cười.
Hắn cảm thấy Chu Kiến Quốc sau hơn nửa năm ở đây quả thật đã chịu áp lực không ít. Chuyện này cũng khó trách. Lý Dật Phong lúc trước ra sức ủng hộ Chu Kiến Quốc, tất nhiên là muốn cho ông ta một cơ hội để thể hiện tài hoa của mình, nhưng đó cũng chính là một khảo nghiệm ác liệt. Nếu có thể đứng vững, khi thời cơ thích hợp đến, Chu Kiến Quốc có thể nâng cao thêm một bước. Nếu không đứng vững, như vậy chứng minh Chu Kiến Quốc không chịu nổi. Ở quốc gia chúng ta, từ trước đến nay là "sư nhiều cháo ít", không biết có bao nhiêu người nhòm ngó những chức vụ cao.
Nhưng trong quan trường, gấp là không được. Anh càng thiếu kiên nhẫn, càng sốt ruột thì khả năng càng có chuyện xấu.
Lưu Vĩ Hồng mỉm cười nói:
- Bí thư, tôi có một đề nghị. Bây giờ ngài đã quen thuộc tình huống ở đây, ngài nên cố gắng hết sức hiệp trợ Bí thư Tần làm tốt công tác quản lý cán bộ. Tình hình ở Đại Ninh khác xa so với Lâm Khánh. Nếu cứ áp dụng phương thức như cũ thì sẽ không hay. Nghe nói Bí thư Tần rất thích những cán bộ vững vàng, thành thục. Nếu ngài có thể làm được như vậy thì Bí thư chắc chắn sẽ hài lòng đối với ngài.
Đây cũng không phải là lời nói thiếu căn cứ. Căn cứ vào tin tức mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-gia/3050693/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.