“Bây giờ thì không, vì bà ấy luôn bắt tôi ăn rất nhiều bông cải, nhưng lúc còn nhỏ thì có, giống cậu vậy, lúc còn nhỏ ấy”
Lời này rất bình thường, nhưng gương mặt lạnh của anh lại có chút khiêu khích ?
Ý là cậu giống con nít sao ?
Minh Viễn thở dài không so đo với lời nói hơn thua ấu trĩ của anh.
“Tôi thì tự hào lắm, bà ấy là mẹ tôi mà, với lại, nếu như lúc hết ca như bây giờ, cậu nên gọi tôi là anh, tôi lớn hơn cậu 1 tuổi”
Mặc dù trong lòng nói mình không hơn thua nhưng miệng lại thốt ra lời chặt chém.
Lương Xương Bách cười, giống như những lời cậu nói đều nằm trong dữ liệu của anh.
“Tôi thường gọi bạn của mình bằng tuổi tâm hồn”
“Ý gì ? Tâm hồn tôi nhỏ tuổi hơn cậu ?”
Lươnh Xương Bách cười mà không trả lời.
Điều mày khiến cậu cảm thấy bị xúc phạm.
“Nhưng tôi thì khác, trước mặt tôi cậu phải gọi bằng tuổi thật” Ưỡn ngực lên, cậu nói.
Lương Xương Bách nhìn dáng vẻ cậu gồng mình làm dáng vẻ đáng sợ đúng như anh dự đoán thì phì cười.
“Được được được, anh Viễn Viễn”
Minh Viễn: “…..”
Đáng chết !!
Mặc dù mình thắng nhưng lại có cảm giác của người đã thua.
Minh Viễn bấm một cái thật mạnh vào sấp giấy như trút giận, sau đó trời lại loé một cái sáng choang, ầm một tiếng, cả phòng tối đen. Kéo theo đó là cơm mưa rào rào nặng hạt.
Minh Viễn giật mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-gia-nho/3728414/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.