- Bân ca, nếu anh không thích hai người này thì cứ đổi bọn họ là được. Về sau tôi nhất định sẽ bảo khách sạn cho anh một lời giải thích.
Đường Oánh mở miệng nói với Dương Bân. Trên thực tế, hành động cản người của nhân viên phục vụ vừa rồi, người tức giận nhất chính là cô. Nhưng tính cách của cô không có hùng hổ dọa người như Lý Thiên Chân.
Cô suy đoán vừa rồi Dương Bân bị nhân viên phục vụ cản lại, trong nội tâm nhất định là sẽ không dễ chịu. Đặc biệt là bị mất mặt. Cô công khai gọi Dương Bân một tiếng "Bân ca", là muốn bày ra uy thế cho những người trong phòng thấy, tỏ vẻ người này chính là khách quý của Đường Oánh. Không phải là người mà các người có thể lãnh đạm.
Đồng thời, cũng là lấy lại mặt mũi cho Dương Bân.
Chuyện yêu cầu khách sạn cho một lời giải thích, Đường Oánh nhất định nói được làm được. Hơn nữa cô cũng có năng lượng đó.
- Oánh Oánh đừng nóng giận. Tôi cảm thấy hai người này rất tốt. Không cần đổi, cứ quỳ ở đây đi.
Dương Bân mỉm cười với Đường Oánh, một bộ thần sắc vân đạm phong khinh.
- Vậy thì ổn. Chỉ cần anh vui là được.
Đường Oánh nghe Dương Bân nói vậy, cũng không tiện nói thêm gì nữa. Điện thoại của cô lúc này vang lên, sau khi mỉm cười ôn hòa với Dương Bân, liền cầm điện thoại lên.
Tần Lượng và Chu Tiểu Nghệ một trái một phải quỳ bên cạnh Dương Bân, giờ phút này trong nội tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-duc/2284743/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.