Lúc này, Đường Oánh không còn nghe điện thoại nữa, liền quay sang nhìn cảnh tượng phát sinh, thần sắc hơi có chút hoang mang. Chà, vị ân nhân cứu mạng của cô trả thù hai nhân viên đắc tội với hắn, động tĩnh cũng có chút lớn đấy nhỉ?
Đường Oánh cũng không biết khúc mắc giữa Dương Bân, Tần Lượng và Chu Tiểu Nghệ. Cho nên hoang mang cũng không cho là kỳ quái.
- Tôi nhớ ra hai người bọn họ là ai rồi. Là người trong cục Xúc tiến Thương mại của cậu chứ gì? Sao lại cải trang thành nhân viên phục vụ chạy đến phòng này chứ?
Vừa mới cúp điện thoại, Lý Thiên Chân bừng tỉnh đại ngộ.
- Đồng nghiệp của anh ta?
Sau khi Đường Oánh nghe xong lời nói của Lý Thiên Chân, trong lòng càng thêm khó hiểu.
- Bọn họ đúng là đồng nghiệp của tôi, cải trang thành nhân viên phục vụ đến đây, 80% là vì cô mà tới.
Dương Bân quay sang nói với Đường Oánh.
- Vì tôi mà tới?
Đường Oánh càng thêm hồ đồ.
- Là vì chị của cô, Đường Mân. Đông Hưng không phải muốn đầu tư một khu công nghiệp kỹ thuật sao? Thành phố Vân Phong từ chính quyền Thành ủy đến cục Xúc tiến Thương mại đều từng bước nghĩ nát óc muốn chị của cô Đường Mân nhận lời. Bọn họ tìm không được Đường Mân, liền đánh chủ ý lên người cô. Đúng rồi, bọn họ nhất định là từ cái người tên A Kiệt mà biết được tin tức tối nay cô dùng cơm ở đây. Cho nên đã cải trang thành nhân viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-duc/2284740/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.