Thực lòng mà nói, cái danh "Anh cả trong truyền thuyết" này là do hai đứa trẻ tự mình đặt cho anh. Bởi vì loáng thoáng trong những câu chuyện mà hai đứa trẻ nghe trộm được rằng trước kia có một người anh cả đã rời khỏi dòng họ này, tự do vùng vẫy ngoài kia. Tam sao thất bản thế nào lại trở thành "anh cả đã đánh bại anh hai và bà cả, hiên ngang lẫm liệt dứt áo ra đi."
Một ngày nọ khi Hoàng Danh đang ngồi ăn cơm nghe hai đứa em kể chuyện truyền thuyết này, anh suýt nữa sặc cơm lên mũi.
Ngày hôm đó Hoàng Danh tình cờ đi ngang qua nhà chính thì trông thấy hai đứa nhóc khoảng bảy tám tuổi đang lén leo rào đi ra ngoài.
Khụ, thực ra cũng không phải tình cờ, rời nhà gần chín mười năm, bỗng dưng cậu muốn ghé qua xem thử tình hình. Vừa dừng xe đạp điện thì thấy cảnh này.
Nhìn hai đứa nhóc ăn mặc tuy không đến nỗi nào, nhưng tuyệt đối không phải là đãi ngộ tốt, cùng lắm chỉ hơn người giúp việc một chút thì Hoàng Danh cảm thấy có chút thú vị. Không biết hai đứa trẻ này con ai trong nhà đây?
Hai đứa nhóc leo được một nửa thì nghe tiếng chó sủa liên hồi, sau đó lại nghe tiếng một đám người giúp việc chạy tới hô to.
"Cậu ba Minh, cô tư Ngọc, hai người xuống đi. Đừng có để bà cả biết thì sẽ chịu đòn nữa đó."
Cậu ba Minh? Cô tư Ngọc? Hoàng Danh nhíu mày. Anh nhớ rằng trước khi mình đi, con cái của mấy ngươi phân gia đều lớn cả rồi, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907398/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.