Trong phòng máy tối thui, năm người đứng giữa một đống máy móc và màn hình chăm chú nhìn lên màn hình chính. Phía trên màn hình đang tua đi tua lại cảnh tượng trước cổng bảo tàng và buổi chiều mà Aoi mất tích. Minh Ngọc đột ngột nhấn dừng hình ảnh và quay sang nói với những người còn lại.
"Mọi người đã xem đoạn băng này rất nhiều lần, nhưng mà có nhận ra điều gì lạ không?"
Trừ Ngọc Minh và Tú Hiền, hai người kia lắc đầu tỏ vẻ không biết. Minh Ngọc dường như đoán trước được kết quả, thở dài tua lại một lần nữa nhưng chậm hơn. Không đợi Minh Ngọc lên tiếng, Tú Hiền đã tự bấm nút dừng rồi nói.
"Thực ra đoạn băng này đã bị cắt mất một đoạn rồi. Một đoạn rất nhỏ. Cho nên nếu cứ tua đi tua lại như vậy cũng không thấy được gì cả."
Minh Ngọc gật gù tán thưởng.
"Đúng là não to có khác. Được rồi, nãy giờ mọi người xem đoạn băng bị cắt này chính là đoạn băng gốc. Sở dĩ nói là đoạn băng gốc là vì nó đích xác là được trích xuất trực tiếp từ CCTV, chưa hề qua phần mềm chỉnh sửa."
"Tôi hơi lú rồi đấy." Jiro nhíu mày nói. "Lúc thì bảo là đã bị cắt, lúc lại bảo là băng gốc là sao?"
"Là vì..." Tú Hiền kéo ghế ngồi xuống ung dung nói. "...đoạn băng bị cắt trực tiếp ngay thời điểm nó ghi hình."
Trợ lý Danh và Jiro nghệch mặt ra nhìn Tú Hiền. Ngọc Minh ở một bên lên tiếng cảm khái.
"Khó hiểu lắm đúng không? Hai người đừng ngại, lúc đầu em mới nghe Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907379/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.