Dương Tú Hiền nặng nề từ phòng tiến sỹ Mai bước ra. Tình huống dường như tệ hơn anh nghĩ rất nhiều. Nhưng cũng còn may không đến mức rơi vào tuyệt cảnh, ít nhất là còn một con đường để thử.
Tú Hiền cứ miên mang suy nghĩ mà đi đến chỗ Đặng Lâm. Vừa nhìn xa xa anh đã thấy có hai người đứng canh phòng trước cửa. Tú Hiền bất giác cười thành tiếng.
"Cô hai đúng là hết cách với thằng này rồi."
Điều chỉnh lại trạng thái, Tú Hiền đến trước cửa phòng giơ thẻ công tác cho hai người canh gác, sau đó gõ cửa. Bên trong truyền ra tiếng một người xa lạ.
"Vào đi."
Tú Hiền bước vào nhìn thấy một chàng trai trẻ đang ngồi làm việc trên sofa, còn Đặng Lâm thì ngủ yên trên giường. Chàng trai nọ gác công việc sang một bên đứng dậy rót hai ly nước, sau đó mời Tú Hiền ngồi xuống ghế. Anh ta đặt một ly nước mời Tú Hiền, còn bản thân uống ly còn lại.
"Anh chắc là E084? Tôi là E500, hỗ trợ điều trị của E205."
"Ờ chào..." Tú Hiền hơi ngại ngùng trả lời. "Tôi là E084, là em họ của anh ta."
"Em họ?" Đào Hạnh ngạc nhiên.
"Đúng vậy, em họ bên ngoại." Tú Hiền sờ mũi nói. "Bố tôi gọi mẹ anh ta là chị hai đấy."
Hai người ngồi đối diện nhau bỗng rơi vào trầm mặc không biết nói gì nữa. Căn bản là bọn họ cũng không có chuyện gì để nói với nhau nên chỉ đành im lặng trong ngại ngùng.
"Hiền?" Giọng Đặng Lâm ở trên giường truyền đến phá tan sự im lặng.
Tú Hiền đứng dậy đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907378/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.