Thiếu tướng Khương đang ngồi xử lý các loại văn bản công vụ thì nghe thư ký gõ cửa. Sau khi thư ký vào thì lại chần chừ không nói. Thiếu tướng Khương nhíu mày nghiêm giọng nói.
"Có chuyện gì mà đồng chí cứ ấp úng vậy hả?"
Thư ký ậm ừ một hồi mới khẽ khàng nói.
"Thủ trưởng, trên Tổng bộ mới gửi văn bản xuống."
"Tổng bộ gửi văn bản thì trình lên đây cho tôi. Làm gì mà ấp a ấp úng?" Thiếu tướng Khương khó chịu nói. Ông ta ghét nhất là kiểu rụt rè này.
"Nhưng mà..." Thư ký cầm văn bản trên tay, cảm thấy e ngại cho thủ trưởng của mình. Nhưng thấy ánh mắt sắc bén của Thiếu tướng Khương, anh ta đành trình văn bản lên.
Thiếu tướng Khương đón lấy văn bản mở ra đọc. Càng đọc sắc mặt ông càng trầm xuống. Lát sau đọc xong toàn bộ văn bản, sắc mặt Thiếu tướng Khương triệt để đen mất. Ông ta ném tờ văn bản xuống bàn quát lớn.
"Cái quái gì đây? Cậu có chắc là từ Tổng bộ gửi xuống không hả?"
"Thủ trưởng, ngài cũng thấy mộc đỏ ngoài phong bì rồi đó. Không thể giả được." Thư ký run rẩy nói.
"Không được. Chuẩn bị cho tôi, tôi phải trở về Tổng bộ hỏi cho ra lẽ." Thiếu tướng Khương đứng dậy muốn đi ra cửa.
Nhưng một giọng nói khiến ông ta ngừng lại.
"Anh không cần phải đi đâu hết. Đó là chuyện đã rồi, chú chỉ phải thi hành thôi."
Thiếu tướng Khương giật mình nhìn ra cửa, trông thấy một người phụ nữ ăn mặc giản dị nhưng quý phái, hộ tống phía sau là bốn năm người cận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907375/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.