Một bữa xíu mại ăn xong, Nam Đồ thấy mình no căng bụng.
Lúc cơm nếp hấp chín, ngửi thấy mùi thơm đã không kiềm được mà ăn liền hai muỗng, dẻo mềm dai ngon, hương nếp thoang thoảng. Sau khi nhân xíu mại xào xong, trộn với cơm nếp, cô lại ăn thử vài muỗng để xem đã nêm vừa chưa.
Rồi đến khi xíu mại giấy hấp chín, trong mấy cái xíu mại cô còn giấu bốn cái có nhân trứng muối, muốn lấy đó làm may mắn, ai ngờ ăn liền sáu bảy cái vẫn chưa trúng cái nào có trứng muối, Nam Đồ không cam tâm, cứ thế tiếp tục ăn. Cuối cùng chính Seaver gắp cho cô một cái xíu mại xấu xí do anh gói, chắc chắn trong đó có trứng muối, lúc này Nam Đồ mới mãn nguyện.
Trong xíu mại toàn là gạo nếp chắc nịch, đến lúc nhận ra thì cô đã ăn no quá rồi.
Nam Đồ nói: "Em ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm."
Cô kéo Seaver cùng đi dạo Trấn Mộ Vân. Để Huyền Thanh Quân và Minh Ngọc tiên t.ử còn chưa tỉnh lại ở lại trong tiệm cơm, dù sao thì cô cũng không giúp được gì trong việc độ kiếp của Minh Ngọc tiên t.ử.
Hai người đi mãi đến đầu trấn, Nam Đồ quay lại, vung tay về phía toàn bộ Trấn Mộ Vân, có vài phần khí thế hô mưa gọi gió: "Seaver, anh nhìn xem, cả cái trấn này là của em."
Cô ngắt một cành hoa dại còn đang nụ dưới đất đưa cho Seaver, Seaver vừa cầm vào, nụ hoa "bụp" một tiếng nở rộ tức thì, cánh hoa trắng muốt mềm mại lộ ra, khiến Seaver có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222196/chuong-451.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.