Khi thốt ra câu này, thật ra hắn cũng có linh cảm, sau này có lẽ họ sẽ không gặp lại nữa.
Nam Đồ cũng tiễn biệt hai nhân viên tạm thời này: "Thuận buồm xuôi gió."
"Các cậu nhớ phải giữ kỹ tài sản của mình." Nghĩ một lúc, cô lại bổ sung thêm một câu.
Hai người gật đầu đồng ý, mang theo túi lớn túi nhỏ rời khỏi trấn.
Lúc đến gần như trắng tay, lúc đi lại có thể xem như đầy ắp thu hoạch. Thiện Diệp cõng theo một bọc mì cá do chính mình làm. Tất cả đều đã được giã nhuyễn rồi nướng sơ, sau đó cắt sợi đem phơi khô dưới nắng. Chỉ cần không ở nơi ẩm thấp, những sợi mì này có thể bảo quản tới nửa năm mà không hư, dùng làm lương khô là quá ổn.
Nam Đồ khi nói sẽ cho hai người ăn hết chỗ mì cá bị giã hỏng quả thật không phải nói chơi, giờ chẳng phải có đất dụng võ cho họ rồi sao. Tuy nhiên trong bọc mì cá này, cũng không chỉ toàn là đồ giã hỏng đâu.
Diệp Tri Ngô đeo sau lưng một chiếc nồi nhỏ, là loại có thể đun trực tiếp trên lửa. Như vậy họ khỏi phải ăn mì cá khô khốc, ngoài ra còn mang theo mấy chai gia vị nhỏ nhỏ.
Lúc này họ không còn phải lo món ăn làm ra khó nuốt nữa, chưa tính đến mấy loại gia vị, riêng mì cá đã có vị mặn sẵn rồi, bất kể nấu món gì, chỉ cần cho vào một nhúm, là có thể nấu ra một nồi ngon lành đậm đà.
Hai người đi đến cổng trấn, Diệp Tri Ngô đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222188/chuong-443.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.