Huyền Thanh Quân không vội báo giá, y nâng tay rót một chén rượu, hương rượu lan toả khắp nơi, khiến thanh niên ấy hít một hơi thật sâu: "Rượu ngon chỉ cần ngửi hương là biết!"
"Thiếu hiệp, hôm nay quán rượu mới khai trương, xin mời những người mê rượu ghé thăm." Huyền Thanh Quân bày ra dáng vẻ gặp tri kỷ: "Nếu có ai có thể uống liền ba vò rượu ngon mà không say, thì chỗ rượu đó coi như ta mời!"
Phong Nguyên Châu nghe có chuyện tốt như vậy, hắn lập tức động lòng.
Bình thường hắn vốn đã mê rượu, sau khi bế quan cũng không quên sở thích này, thường xuyên nhâm nhi vài chén. Hắn tự thấy tu sĩ có vài sở thích cũng không sao, miễn là không thành kẻ nghiện.
Huống chi uống rượu hay ủ rượu đều là những việc tao nhã, Huyền Thanh Quân của Lại Hầu Sơn chính là người nổi danh vì giỏi ủ rượu, linh t.ửu y ủ có giá ngàn vàng khó cầu. Tâm nguyện lớn nhất đời này của Phong Nguyên Châu, chính là có may mắn được uống một vò "Vân Khê Túy Nguyệt" do Huyền Thanh Quân đích thân ủ.
Từ sau khi vào Ức Linh Vực, Phong Nguyên Châu chưa từng đụng vào một giọt rượu nào. Lúc này vừa ngửi thấy hương rượu hắn liền không bước nổi nữa, quyết định ở lại nhâm nhi một chút.
Bây giờ nghe nói nếu uống ba vò rượu mà không say thì không cần trả tiền, Phong Nguyên Châu liền hỏi: "Nếu say rồi thì tính sao?"
Huyền Thanh Quân: "Dĩ nhiên là uống bao nhiêu tính tiền bấy nhiêu."
Nghĩ vậy cũng đúng.
Phong Nguyên Châu lập tức nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222181/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.