Trong bếp hơi nước lượn lờ, vừa mở nắp nồi ra, một làn hương gạo nóng hổi liền lan tỏa.
Bánh gạo sữa hấp của Nam Đồ đã làm xong.
Vì một mẻ bánh gạo này, Nam Đồ không biết đã cất công loay hoay mấy ngày.
Ban đầu là để xác định mức độ lên men, cô đã thử đi thử lại rất nhiều lần, sau đó lại đau đầu vì dụng cụ hấp bánh.
Dùng cái xửng hấp sẵn có, không rõ là do viền quá cao hay kích cỡ quá nhỏ, hơi nước luôn tràn vào, khiến bánh gạo hấp xong thì hoặc là bề mặt ướt nhẹp, hoặc là quá mềm.
Về sau Nam Đồ tra cứu tài liệu làm bánh hấp, đổi sang dùng một loại giá hấp bằng tre, còn gọi là sàng tre, lớn hơn một chút so với xửng hấp thì, mà cũng thấp hơn hẳn, bên trong lót một lớp khăn vải sạch đã được thấm nước, rồi dùng muỗng múc từng thìa bột gạo đã lên men đổ vào, cho đến khi đầy ngang với viền sàng tre, sau đó mới đem đi hấp chín.
Bánh gạo hấp kiểu này phồng mềm xốp, nở đến nỗi đụng lên tận nắp của sàng tre, lật úp sàng lại, lột bỏ khăn hấp, một chiếc bánh gạo tròn xoe như mặt đá mài liền hoàn thành.
Cắt ngang thành từng dải dài, sau đó cắt chéo thành miếng nhỏ, từng miếng bánh gạo đều là hình thoi cỡ vừa, lấy sáu miếng ghép lại với nhau, xếp thành hình bông tuyết tinh xảo, một đĩa bánh gạo thơm mềm dẻo dai coi như hoàn thành, từng miếng bánh trắng tinh óng ánh, tỏa hương gạo thơm phức xen lẫn chút vị chua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222168/chuong-423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.