Đây là lần đầu hắn tiếp xúc với phương pháp làm món ăn kỳ quặc này, mất đến nửa tiếng mới đập được một miếng cá, mà càng nôn nóng thì càng không ra được miếng nào đạt chuẩn.
Miếng cá đập ra nhỏ quá, không đạt; không thành hình tròn, hình thù kỳ quặc, không đạt; viền ngoài không đều, như răng cưa, không đạt. Bột khoai lang cho nhiều quá, ăn vào cứng, cũng không đạt.
Thiện Diệp có mấy lần còn vì lực quá mạnh mà đập thủng cả miếng cá, sau đó nghĩ cách đập xung quanh để vá lại cái lỗ ấy. Nhưng vẫn bị Nam Đồ nhìn ra ngay.
Nhìn thì có vẻ vá xong rồi, nhưng chỉ cần giơ dưới ánh sáng là thấy ngay chỗ nào mỏng, chỗ nào dày, không đạt.
Cả buổi sáng, mẹt bên trái xếp chồng lên không ít miếng cá, còn mẹt bên phải thì vẫn trống trơn.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Thiện Diệp đã không còn coi việc làm được một miếng cá đạt chuẩn là mục tiêu nữa, hắn chỉ chuyên tâm dùng cây gậy mảnh trong tay đập lên miếng cá, tay còn lại thỉnh thoảng rắc thêm chút bột, lực đập nhẹ nhàng, động tác nhanh gọn, thậm chí mỗi phút có thể đập gần trăm lần.
Thế nhưng, giữa những động tác lặp đi lặp lại tẻ nhạt ấy, tâm trạng của Thiện Diệp dần trở nên bình lặng, những tiếng ồn ào xung quanh cũng dần mờ nhạt trong tai hắn, những suy nghĩ vụn vặt trong đầu cũng biến mất, thay vào đó là một cảm giác điềm tĩnh chưa từng có.
"Được rồi." Không biết từ lúc nào Nam Đồ đã đứng sau lưng hắn, lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222166/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.