Thiện Diệp ngoái đầu nhìn lại đường cũ, c.h.ế.t rồi, hình như hắn đã đi nhầm hướng rồi. Nhưng hắn cũng không để ý, thầm nghĩ dù sao yêu thú đã trừ, dân làng vào rừng săn b.ắ.n c.h.ặ.t củi cũng sẽ tự phát hiện, không nhất thiết hắn phải quay lại báo tin.
Trấn nhỏ trước mắt có vẻ rất náo nhiệt, nhân tiện hắn vào nghỉ chân, kiếm chút gì đó ăn. Thiện Diệp sờ cái bụng trống rỗng mà nghĩ.
Trên người hắn chỉ còn mấy đồng lẻ, là số tiền hắn c.h.ặ.t củi bán cho mấy bà cụ trong làng mà có được. Với số tiền ít ỏi này thì đừng mơ vào quán xá gì, bước vào Trấn Mộ Vân, Thiện Diệp đi thẳng đến một sạp hàng bên đường mua hai cái bánh rau.
Bánh nóng hổi vừa cầm đến tay, Thiện Diệp không kìm được c.ắ.n một miếng to, lập tức đứng sững tại chỗ.
Cái bánh rau này... có mùi vị quái lạ vô cùng, như thể bị ai đó không biết nấu nướng làm đại ra, chẳng có chút dầu mỡ nào, nhân bánh bên trong thì thô ráp và khô khốc, càng ăn càng dở. Bánh như vậy mà cũng dám đem bán? Hay là nhận ra hắn là người bên ngoài, cố tình trêu chọc hắn? Thiện Diệp giận lắm, rất muốn lật tung cái sạp hàng này, nhưng chợt nhớ đến lời dạy bảo của sư phụ, bảo hắn không được nóng nảy, làm việc gì cũng phải suy nghĩ, hành động bốc đồng sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành.
Hắn cố nén giận, nhìn người đàn ông đang bán bánh, đúng lúc đó có vài vị khách khác lại gần, vừa nhận tiền vừa đưa bánh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222161/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.