Thấy Huyền Thanh Quân không có ý định gắp đũa, Minh Ngọc tiên t.ử giục: "Sao chàng còn chưa ăn?"
Huyền Thanh Quân: "Ta vốn đặt món này cho nàng. Nàng mau nếm thử đi." Xem thử món này có gì huyền diệu không.
Một nồi to như vậy lẽ nào để nàng ăn một mình? Minh Ngọc tiên t.ử cầm đũa gắp một miếng cá, nói: "Chàng gọi món mà không ăn, có vẻ xem nhẹ, e là để bà chủ thấy được sẽ không vui. Món ăn ở đây rốt cuộc có pháp lực hay không, chàng ăn một miếng là biết, không cần ta phí lời."
Nàng bỏ miếng cá vào miệng, đã lâu không nếm mỹ vị nhân gian khiến nàng có chút lạ lẫm với cảm giác khi đồ ăn vào miệng, nhưng rất nhanh nàng cũng chẳng để tâm nữa.
Lát cá được cắt mỏng đến mức có thể nhìn xuyên qua, sau khi nấu chín vẫn không bị nát, đủ thấy d.a.o pháp của người làm vô cùng tinh tế.
Tuyệt nhất là cảm giác khi ăn, lát cá mềm mại mượt mà đến khó tin, thấm đẫm nước dùng chua cay, ngay lập tức đ.á.n.h thức vị giác đã ngủ yên bấy lâu, thèm khát cảm nhận hương vị chua cay tươi ngon tràn ngập, sau khi vị đậm đà rút đi, hậu vị lưu lại là vị ngọt tự nhiên của thịt cá.
Nguyên con cá được cắt thành lát, mỗi lát mang lại cảm giác khác nhau, lát có da thì dai dẻo hơn, đầy keo, phần bụng cá trắng ngà như ngọc thì tan ngay trong miệng, thịt lưng vận động nhiều nên càng mềm dai mịn màng. Tất cả những điều đó kết hợp với gia vị vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222141/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.