Tân Hoan vội đi lấy xẻng: "Đâu phải tụi mình ép ông ấy ăn, là ông ấy tự giành lấy ăn đó chứ. Không phải lỗi của chúng ta, đã thế thì cứ đem ông ấy chôn ra sa mạc An Kim cho xong!"
Hệ thống nói với Nam Đồ: [Ông ấy không c.h.ế.t, là đang ngộ đạo. ]
Nam Đồ vội ngăn các nhân viên đang định đi đào hố lại: "Không sao đâu, mọi người dọn bàn ghế quanh đây ra là được."
Tu sĩ trong tiểu thuyết mỗi khi thăng cấp đều gây ra động tĩnh rất lớn, Nam Đồ lại không dám tùy tiện chạm vào Vô Cực trưởng lão, vì những người tu hành như ông rất có thể trên người mang pháp bảo tự động phản kích. Cô chỉ có thể nhắc mọi người mau ch.óng dời bàn ghế trong tiệm ra xa một chút.
Lúc này, Vô Cực trưởng lão đang gặp lại mẫu thân mình.
TBC
Mẫu thân ông vẫn mang hình ảnh như ngày ông rời thôn Hứa Sơn – gần bốn mươi tuổi, vì một mình nuôi ông khôn lớn nên nhìn già hơn người cùng tuổi đến cả chục tuổi.
Mẫu thân ông đứng cách đó vài bước nói: "Con trai của mẫu thân, sao không lại đây?"
Vô Cực trưởng lão không dám đối mặt với mẫu thân, dù sau khi thành tựu tu hành, ông đã thực sự làm theo lời mẫu thân dặn, bảo vệ thôn Hứa Sơn mấy trăm năm, trong quãng thời gian đó liên tục xảy ra thiên tai nhân họa, lũ lụt, hạn hán, chiến loạn, ôn dịch – thôn Hứa Sơn đều được ông che chở bình an vượt qua.
Nhưng hơn trăm năm trước, ông bế quan tu luyện hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222124/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.