Hiện tại vẫn chưa đến thời gian bí cảnh mở cửa, trong Trấn Mộ Vân chẳng có lấy một người sống cần ăn cơm, dựng vỉ nướng ở đây cũng chẳng sao.
Thấy quen với cảnh tượng Trấn Mộ Vân thay đổi đều đặn từ náo nhiệt người qua kẻ lại đến tiêu điều vắng lặng, Nam Đồ cũng đã quen, như xem trình chiếu slide, đúng chu kỳ bốn tiếng là đổi một lần.
Mùi thơm của đồ nướng bay ra.
Nam Đồ rắc gia vị lên các xiên thịt nướng, đặc biệt là cánh gà siêu cay mà Thi Văn Tuyên đích danh gọi món. Cả trong lẫn ngoài đều phủ kín hỗn hợp gia vị nướng trộn với một lượng lớn bột ớt, sau đó mới bưng về tiệm cơm.
Mọi người vừa ăn xiên nướng vừa hiếm hoi uống chút rượu. Đinh Lộ và Hầu Nhã Cầm đều mời Ninh Chiêu một ly, nhờ anh chăm sóc mà họ mới có thể đến Tiệm cơm Nam Lai, sống những ngày an ổn không còn lo chuyện cơm áo gạo tiền. Giờ Ninh Chiêu lại đi tìm hài cốt chồng họ, quả là trượng nghĩa. Hai người không giúp gì hơn được, đành kính một ly rượu, chúc anh và Thi Văn Tuyên thượng lộ bình an, đồng thời còn lấy ra tinh hạch dành dụm của mình, bảo Ninh Chiêu mang đi thuê người đồng hành.
Tân Hoan vì từng bị đồng đội phản bội nên xưa nay không muốn nhắc đến quá khứ làm lính đ.á.n.h thuê, vậy mà lần này cũng dốc hết ký ức còn nhớ, cặn kẽ truyền lại kinh nghiệm và kỹ năng sinh tồn cho Thi Văn Tuyên, sợ cậu quên mất cô còn viết cả một quyển sổ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222121/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.