Còn có cả lòng heo chiên, nguyên liệu là đồ nhập từ ngoài về, chỉ cần bỏ vào chảo dầu là xong. Việc của Tô San là quét một lớp sốt thật dày lên mớ lòng đã chiên, tốt nhất là cả phần bên trong "nở bung" sau khi chiên cũng phải quét kỹ, như vậy khách sẽ nhìn cô với ánh mắt "bạn thật biết thưởng thức".
Oden cũng bán rất chạy. Mấy nguyên liệu xiên que được ném vào nồi chia ngăn đun cho chín, sau đó múc ra ly giấy. Quán nơi Tô San làm việc, nước dùng và nước sốt đều là công thức đặc chế của ông chủ, khách đến ăn đều nói oden của quán này ngon hơn mấy chỗ khác.
Tô San cũng không ngờ chỉ xem phim thôi mà cũng có thể học được một nghề. Nếu giá nguyên liệu bây giờ không đắt thế, cô đã định ra mở quán ăn vặt riêng rồi.
Nhưng sống như thế được vài ngày, Tô San bắt đầu thấy hơi chán.
Nguyên nhân chủ yếu là cô chỉ có thể làm, chứ không thể nếm được vị của món ăn. Ông chủ cũng không cấm cô ăn đồ trong quán, thỉnh thoảng còn chủ động bảo cô ăn đi, nhưng Tô San hoàn toàn không thể cảm nhận được hương vị thật sự của thức ăn.
Khoai lang chiên bán rất chạy, khách đặc biệt thích vị mơ muối, vậy vị mơ muối là vị gì? Lòng heo chiên vừa mới lấy ra, có người vội vàng ăn luôn phần bị xoắn lại vì nhiệt, bảo rằng phần hơi cháy đó là ngon nhất, cảm giác đó ra sao? Gần đây quán còn mới đưa vào món đùi gà rán, bên ngoài vàng óng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216625/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.