Bà lão ngẩng đầu kinh ngạc, trong chớp mắt ấy, trong tầm mắt của bà đã chẳng còn bóng dáng đôi nam nữ tặng bà đồng vàng nọ.
Bà lão sững người một chút, vội vàng khép ổ bánh có đồng vàng lại, đặt nó xuống tận đáy giỏ. Trên gương mặt in đầy dấu vết tháng năm hiện lên một nụ cười mãn nguyện, những nếp nhăn sâu hằn cũng như đang dần giãn ra.
Nếu bà nhìn kỹ sẽ phát hiện, đáy ổ bánh nứt một khe nhỏ, đồng vàng không phải được nhồi vào lúc nhào bột, mà là sau đó mới được nhét vào.
Nam Đồ không chỉ gặp may, còn có thể trao vận may đó cho người khác. Việc này khiến cô còn vui hơn cả việc tự mình giành được bánh đồng vàng.
Xe ngựa chở bánh mì có lẽ đã rời khỏi khu vực này, mang theo cả đám đông người đuổi theo bánh mì. Trên đường chỉ còn lại những người bán hàng tiếp tục buôn bán bình thường và những người dân đang thong dong như Nam Đồ.
Cùng Seaver rẽ qua một con phố khác, tại đầu phố Nam Đồ trông thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trong một tấm rèm vải. Một tấm khăn voan đen viền ngọc trai vắt qua đỉnh đầu bà, buông xuống chiếc cổ áo ren trắng như tuyết, nổi bật trên làn da sẫm màu.
Bà ngồi thẳng lưng, nét mặt nghiêm nghị, trông như tượng nữ thần mùa màng.
Đó là một người xem bói.
Có lẽ vì năng lực xuất chúng, cũng có thể vì gương mặt khiến người khác tin tưởng, bên cạnh bà có một hàng người dài đang chờ đến lượt xin bói toán, phần lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216599/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.