Cá viên đã ngon vậy, thì nước canh làm sao mà tệ được? Đường Sâm vừa húp một ngụm đã không còn tâm trạng soi mói nữa, chỉ lo tận hưởng vị ngon.
Nước canh được ninh từ xương cá đã được áp chảo, cho ra thứ nước trắng sữa đậm đặc. Khi canh nấu xong, xương cá được vớt sạch không còn một mảnh vụn, rồi mới cho cá viên vào nấu. Nước canh lúc này hấp thu thêm vị ngọt từ cá viên, chỉ cần thêm chút muối và hành lá để dậy vị, vậy là đủ tạo nên độ tươi thanh.
Cùng với hộp cơm còn có một gói tiêu nhỏ, nếu thích vị cay nồng của tiêu thì có thể thêm vào canh, uống lúc còn nóng, từ đầu đến chân đều ấm sực lên.
Cá kho ăn hết rồi, cá viên cũng uống sạch sành sanh, Đường Sâm còn tự mình học theo cách dùng nước canh chan cơm.
Đến khi tô cơm cũng vét sạch, Đường Sâm vẫn cảm thấy chưa đã miệng, nghĩ ngợi rồi liên lạc với thư ký: "Khụ, phần cơm tôi bảo cô mang đi... ăn chưa?"
Thư ký hào hứng đáp: "Tôi ăn hết rồi, Tổng giám đốc Đường, tôi ăn sạch trơn, không chừa một hạt cơm nào, tiệm cơm này nấu ngon quá mức, khó trách anh nhất định phải ăn cho bằng được!"
Chỉ là không hiểu sao Tổng giám đốc lại giấu chuyện mình muốn đặt món. Tuy nhà hàng chưa được xếp hạng cao, nhưng giữa vô vàn quán ăn như vậy mà tìm ra được viên ngọc ẩn này, chẳng phải đáng tự hào lắm sao? "Không có gì." Đường Sâm đáp một cách uể oải.
***
Tại nhà họ Văn.
Tài khoản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216580/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.