Trên bàn ăn giờ chỉ còn lại mỗi Văn Phổ Hiên đang cầm đũa, động tác ngày càng chậm, từ lúc đầu mỗi miếng cơm chỉ nhai ba cái rồi nuốt, giờ đã biến thành nhai mười cái mới nuốt xuống được.
Đinh Bạch Quân ngồi bên cũng cảm nhận được nỗi thống khổ của con trai, đang định lên tiếng nói giúp, thì nghe bên ngoài phòng ăn có động tĩnh, thì ra là con gái Văn Phổ Chân gấp gáp bước vào nhà, tiện tay ném áo khoác lên đầu con robot gia dụng đang đi về phía cô.
Robot bị phủ kín đầu, quay vòng tại chỗ hai lần như mất phương hướng, suýt nữa thì đ.â.m vào tường, mãi mới duỗi cánh tay máy ra nhấc áo khoác của Văn Phổ Chân lên, treo vào giá.
"Ba, ba phải theo kịp thời đại chứ, cái con robot này ngu ngốc quá rồi, đáng lẽ phải thay cái mới từ lâu rồi."
Ông Văn tránh né chủ đề này: "Sao giờ mới về, mọi người ăn xong hết rồi."
Văn Phổ Chân thầm mừng trong lòng, nghĩ bụng cô cố tình chọn đúng lúc này mới về.
Cô là kiểu người nghiện công việc, bận rộn đến mức một phút cũng muốn bẻ đôi ra dùng, thế mà cứ đúng lúc này lại thường xuyên bị buộc tham gia bữa cơm gia đình nửa ép buộc của ba mẹ.
Cơm có gì mà ăn chứ? Ăn tới ăn lui cũng chỉ có mấy vị nhạt nhẽo ấy, trong khi dung dịch dinh dưỡng không những cung cấp dưỡng chất đầy đủ hơn mà còn tiện lợi nhanh ch.óng, vài phút là xong khẩu phần một ngày, đúng là phát minh vĩ đại nhất trong hai trăm năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216560/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.