Hệ thống ra hiệu cho Nam Đồ nhìn điện thoại.
Trên màn hình xuất hiện một cửa sổ bật lên, đang tải về một ứng dụng có tên [Dịch vụ Thành phố Ngân Hà].
[Chủ nhân có thể mở cửa hàng trong ứng dụng, đưa món ăn lên danh sách giao hàng, nếu có khách đặt hàng, sẽ có robot giao hàng đến lấy. ]
Ứng dụng đã được tải và cài đặt xong, Nam Đồ mở ra xem, các thông tin liên quan đã được hệ thống đăng ký sẵn, giúp cô tiết kiệm được khối công sức.
Cô đổi tên cửa hàng gốc thành [Tiệm cơm Nam Lai], rồi bắt đầu nghiên cứu phần thiết lập danh sách món. Khi chỉnh số lượng món có thể đăng, vừa bấm đến số mười thì không thể tiếp tục, hệ thống ứng dụng nhắc nhở cô: [Hiện tại là nhà hàng một sao, mỗi ngày có thể đăng tối đa mười món ăn, nếu nâng cấp xếp hạng nhà hàng hoặc nộp tiền đặt cọc mười vạn tinh tệ, sẽ được tăng giới hạn món. ]
Có quy định thế này thì cũng đành chịu, nhưng giới hạn mỗi ngày chỉ được bán mười phần? Mười món ăn, đặt trong khung giờ cao điểm ở Tiệm cơm Nam Lai thì chưa đến năm phút đã bán sạch. Nam Đồ thì ngay cả một đồng tinh tệ cũng không có, chứ đừng nói tới mười nghìn tệ.
Vừa nghĩ đến chuyện ăn cơm mà cũng thành xa xỉ, Nam Đồ vừa cố gắng lý giải giới hạn của ứng dụng giao hàng vừa không khỏi cảm thấy thương cảm sâu sắc cho người dân Tinh tế. Nếu bắt cô từ nay chỉ được uống dung dịch và kem dinh dưỡng, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216556/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.