Từ hai giờ chiều trở đi, khách ăn xong lần lượt rời đi, tiệm cơm cuối cùng cũng không còn bận rộn.
Nam Đồ xoa xoa bả vai hơi đau nhức bước ra khỏi bếp, tìm một cái ghế ngồi xuống nghỉ một lát. Tân Hoan đi ngay sau lưng cô, thấy vậy thì bước lên, đứng sau lưng ghế giúp Nam Đồ xoa vai. Phải nói, động tác của cô ấy rất có lực, dù khi xoa có chút đau nhức cơ bắp nhưng hiệu quả rõ rệt.
"Em cũng mệt rồi, nghỉ một chút đi." Nam Đồ trong bếp bận bao lâu, Tân Hoan chắc chắn không kém gì, lập tức kêu cô ấy đi nghỉ.
Quay đầu lại thấy hai má Tân Hoan đỏ bừng, Nam Đồ lo lắng hỏi: "Mặt sao đỏ thế, có thấy không khỏe không?"
Tân Hoan đưa hai tay ôm lấy mặt, lại dùng mu bàn tay áp lên: "Không đâu, em chỉ thấy hơi nóng thôi."
TBC
Cô còn tự khoe: "Cơ thể em khoẻ cực luôn, khỏe như bò ấy, không thể bệnh được đâu."
"Ê, lời này không nói được, quá lời rồi." Hồng Lan Chi đi đến từ phía sau, sờ lên trán Tân Hoan, quay sang Nam Đồ nói: "Nhưng chắc không phải bệnh thật, chỉ là nóng thôi, con bé đứng canh bếp mà."
Dù là mùa đông hay mùa hè, trong bếp đều rất nóng, chỉ cần bật bếp là điều hoà cũng vô dụng. Đặc biệt là đối diện là bếp lửa, sau lưng lại bị điều hòa thổi, nóng lạnh xen kẽ, con người không chỉ thấy khó chịu mà còn dễ sinh bệnh.
Bây giờ tuy chưa đến hè, nhưng Tân Hoan không chỉ đối diện một cái bếp, mà là cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216554/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.