"Là mùi tiêu xanh à? Thơm quá!" Vưu Bành Bành hít hít mũi: "Chắc chắn là món mới rồi, trước đây chưa từng ngửi thấy mùi này."
Nhân viên phục vụ đến, nghe câu hỏi của hai người thì trả lời: "Là món mới ra mắt hôm nay Ếch xào tiêu xanh nồi đất."
Nụ cười của Vưu Bành Bành lập tức cứng lại trên mặt.
Tưởng Tư Ý thấy vậy hỏi: "Cậu không thích ăn ếch à?"
Vưu Bành Bành lộ vẻ lưỡng lự: "Không phải không thích, mà là không dám ăn, tớ chưa từng ăn ếch bao giờ. Mỗi lần nghĩ đến cái hình dáng con ếch xanh to đùng là tớ lại sợ."
Tưởng Tư Ý thì lại chẳng thấy có gì ghê: "Ếch làm rồi thì nhìn đâu còn giống con ếch nữa, toàn thịt không, không có da."
Vưu Bành Bành vẫn chần chừ.
Tưởng Tư Ý: "Vậy để tớ gọi một phần, nếu cậu thật sự không muốn ăn thì ăn món khác, đến lúc món Ếch xào tiêu xanh nồi đất của tớ lên, cậu có thể nếm thử một miếng."
Lời an ủi của Tưởng Tư Ý không những không có tác dụng, mà còn khiến Vưu Bành Bành nhớ lại ký ức kinh hoàng với món ếch. Hồi đó cô đi ăn lẩu với đồng nghiệp, có người gọi ếch, nghe nói nhà hàng đó nổi tiếng với ếch tươi g.i.ế.c tại chỗ. Kết quả là lúc mang lên là nguyên con đã lột da, bỏ đầu, vừa thả vào nước lẩu nóng thì còn động đậy. Làm Vưu Bành Bành sợ xanh mặt.
Mặc dù sau đó tra mạng mới biết là do kích thích thần kinh dẫn đến co thắt cơ, không có nghĩa là ếch còn sống.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216552/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.