Sau khi mặt trời lặn, không còn thích hợp để tiếp tục di chuyển trong rừng nữa.
Mọi người dựng trại tại chỗ, sau khi ăn tối xong thì bắt đầu luân phiên canh gác và nghỉ ngơi.
Nam Đồ thì thông qua cánh cửa thế giới quay về tiệm cơm của mình, tuy cô rất thích kiểu khám phá rừng rậm thế này, nhưng không có nghĩa là cô thật sự muốn qua đêm giữa thiên nhiên hoang dã nơi có ma thú rình rập.
Tuy nhiên Nam Đồ không quên dặn hệ thống để lại một cánh cửa cho mấy người Lina, lỡ như có ma thú nào đe dọa đến an toàn của họ thì kịp thời chui vào tiệm cơm tránh né vẫn là lựa chọn chính xác nhất.
Tối hôm đó Nam Đồ ngủ trên lầu hai tiệm cơm, có lẽ vì ban ngày vận động nhiều nên giấc ngủ đặc biệt ngon lành.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Nam Đồ cảm thấy không khí hơi se lạnh, nhìn điện thoại một cái mới phát hiện, thì ra là trời chuyển lạnh rồi.
Ở trong thế giới ma pháp mấy hôm, cảnh vật trước mắt toàn là những điều mới lạ chưa từng thấy, khiến cô quên cả để ý đến thời tiết ở thế giới của mình.
Trời lạnh thì người ta lại thèm ăn món gì đó nóng hổi. Dù mọi người không ở cùng một thế giới, nhưng cái rét buốt buổi sáng thì ai cũng cảm nhận như nhau, huống chi trong rừng rậm âm u ẩm thấp này lại càng thêm lạnh lẽo.
Cô chuẩn bị vài món ăn sáng đơn giản quen thuộc, chợt thấy mấy quả táo mua mấy ngày trước vẫn chưa đụng đến, ý nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170417/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.