Adrian thực sự rất thích thú với cảm giác khám phá cái chưa biết.
Một miếng tiếp theo, ông như mong muốn đã nếm được loại nhân còn lại.
Đó là một cảm giác khác hoàn toàn với thạch matcha mượt mà, được nghiền cực kỳ nhuyễn, không cảm thấy một chút hạt lợn cợn nào, không loãng nhưng cũng không quá đặc, mang theo vị ngọt thanh tươi mát, một lần nữa kết hợp cùng bánh mì và kem tạo nên trải nghiệm hoàn toàn mới.
Adrian cẩn thận hồi tưởng, cuối cùng đưa ra phán đoán: "Đây là một loại đậu nghiền. Là đậu Hà Lan chăng? Hay là đậu gà? Ăn quá nhiều đậu nghiền mặn đã được tẩm ướp, đến mức thậm chí thầy không còn nhớ nổi mùi vị nguyên bản của chúng nữa."
Lina cười khẽ nói: "Là đậu trắng nghiền. Loại bánh này gọi là bánh mềm đậu xanh matcha."
Adrian hết lời tán thưởng: "Thầy vẫn luôn cho rằng, nấu ăn cũng là một loại ma pháp, có thể biến nguyên liệu đơn giản thành mỹ vị khiến người ta kinh ngạc. Từ khi nào thị trấn Bỉ Lan đã xuất hiện một thợ làm bánh có trình độ thế này?"
"Chính xác thì, cô ấy còn chưa đến Bỉ Lan." Lina nghĩ ngợi một chút: "Em gặp cô ấy ở bìa rừng U Ám, em nghĩ cô ấy là một phù thủy thích nấu ăn."
Việc Nam Đồ có thể là phù thủy là điều Arabella từng nói với Lina, Lina tất nhiên tin vào trực giác nhạy bén của một phù thủy với đồng loại, nên cũng tin tưởng Nam Đồ là một phù thủy không gian.
"Xem ra em có khá nhiều bạn là phù thủy." Adrian nhận xét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170410/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.