Trước khi tách ra, Arabella lấy vài chiếc bánh mì từ túi không gian bỏ vào giỏ mây mang theo bên người rồi đưa cho Lina.
"Vì cậu không đi cùng tôi tìm bọ quang phi, thì cầm phần bánh của cậu đi."
Lina: "Tôi không thể nhận bánh mì của cậu."
Arabella lặng lẽ nhìn cô.
Cô kiên quyết nói: "Tôi sẽ tự kiếm tiền để mua."
Lina là con gái một gia đình thường dân ở thị trấn Bỉ Lan, năm nay mới mười sáu, vừa học xong năm hai ở Học viện Thần Hi. Còn Arabella lại là một phù thủy đã sống không biết bao nhiêu năm, năng lực tài chính của hai người tất nhiên không thể so sánh.
Arabella có thể dễ dàng lấy bột ma pháp ra để mua bánh mì, nhưng Lina thì không, thậm chí với nhiều phù thủy sống chật vật, bánh của Nam Đồ cũng là món xa xỉ không dám nghĩ đến.
Bánh mì mềm như mây, kem mịn như lụa, lớp đường băng trắng như tuyết, vốn dĩ đã là đặc sản xa xỉ rồi.
Sau khi đi được một đoạn, gió thổi bay đuôi tóc Lina, cô giật mình quay lại, một luồng gió xoáy cuốn theo chiếc giỏ đầy bánh mì đập thẳng vào lòng cô.
"Arabella?" Lina bất lực gọi lớn. Cô nhìn quanh bốn phía, chẳng còn bóng dáng nữ phù thủy đâu nữa.
Cô đành ôm giỏ quay về thị trấn Bỉ Lan.
Đặt trên cùng giỏ là một ổ bánh mì bí đỏ to bự, là một trong những mẻ bánh cuối cùng Nam Đồ nướng ra, lúc này vẫn còn nóng hôi hổi, hương thơm ngọt dịu của bí đỏ hòa quyện với bột mì cứ chui thẳng vào mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170407/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.