"Giải thoát khỏi trói buộc của bánh xe vận mệnh, vượt qua ranh giới bất định, dùng chiếc chìa khóa vĩnh hằng mở ra cánh cổng không gian."
Arabella lớn tiếng hô lên nguyện vọng của mình: "Hãy đưa ta đến tiệm bánh mì ngon nhất thế giới đi!"
Ở trung tâm trận pháp dần hiện ra đường viền của một cánh cửa, nhưng khi cánh cửa còn chưa hoàn toàn thành hình, một giọng nói mang theo giận dữ vang lên từ phía sau cô.
"Arabella, cậu đã làm gì Edi tội nghiệp rồi?"
Đó là một nữ pháp sư buộc tóc đuôi ngựa thấp màu vàng kim, áo choàng pháp sư trên người không hoa mỹ, cũng chẳng đeo thêm phụ kiện gì. Nhưng đôi mắt sáng của cô còn thu hút hơn bất kỳ viên ngọc nào. Chỉ là lúc này, đôi mắt tuyệt đẹp ấy lại rực cháy lửa giận.
"Lina, cậu đến muộn rồi, không thấy được khoảnh khắc tôi mở cổng trận pháp."
Về câu hỏi vừa rồi, Arabella nhíu mày: "Edi là ai? Là con lừa kéo cối xay trong xưởng à? Tôi cho nó nếm thử mẻ ngũ cốc mới xay, khuyên nó xay mịn thêm chút nữa."
Lina thấy cô ta thật sự không thể cứu nổi nữa: "Là đứa bé tội nghiệp bị cậu biến thành vịt đấy!"
Lúc này Arabella mới có chút ấn tượng. Lần trước cô vào thị trấn mua đồ ăn, có một cậu bé bất lịch sự lao ra giữa đường, hô to đòi đốt rừng U Ám, đuổi sạch các phù thủy.
Arabella để ý đến cậu ta, hỏi: "Cậu có thù oán gì với phù thủy sao?"
Cậu bé trừng mắt: "Không có."
"Giờ thì có rồi." Dứt lời, Arabella biến cậu thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170401/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.