Bước vào Quán mì Vương Ký, Triệu Dục Kỳ thấy trong tiệm chỉ lác đác vài khách, trông chẳng giống chỗ làm ăn phát đạt gì. Nhưng chuyện này cũng không thể là lý do để trì hoãn tiền thuê nhà.
Triệu Dục Kỳ đảo mắt nhìn quanh, thấy một thanh niên trẻ tuổi ăn hết tô mì của mình, gọi bà lớn trong quán lại, nói muốn ăn thêm mì, miệng còn lầm bầm: "Cảm giác mì ở Vương Ký ngày càng ít, ăn hết rồi mà chỉ mới no được sáu bảy phần."
Bà Vương nghiêng tai qua, làm ra vẻ không nghe rõ, lớn tiếng nói: "Cậu muốn gọi thêm một tô mì?"
Tai kém dữ vậy sao? Khách lập tức cao giọng chỉnh lại: "Tôi muốn ăn thêm mì, ăn thêm đâu phải tính tiền?"
Bà Vương gật đầu: "Mì xào trứng gà, Hồng Phát, khách gọi thêm một phần mì xào trứng gà!"
"Không phải, tôi đâu có..." Khách cứng họng, muốn cãi lại nhưng thấy vô ích, dứt khoát đẩy tô mì trước mặt ra, tức giận đứng dậy bỏ đi.
Triệu Dục Kỳ nghe thấy bà Vương vừa dọn bát đũa vừa lầm bầm: "Bột mì không tốn tiền chắc? Muốn chiếm tiện nghi nhà tôi, không có cửa đâu!"
Thấy cảnh này, Triệu Dục Kỳ cũng chẳng thấy lạ vì sao quán lại vắng khách.
Nhìn thấy Triệu Dục Kỳ đứng ở cửa, bà Vương nhiệt tình chào hỏi: "Vào đi chàng trai, ăn chút mì không?"
Triệu Dục Kỳ vào thẳng vấn đề: "Ông chủ đâu? Tôi là chủ nhà, đến thu tiền thuê."
Sắc mặt Vương đại nương liền thay đổi, vội vã chạy vào bếp tìm Vương Hồng Phát.
"Hồng Phát à, có một cậu trai trẻ đến nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170395/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.