Thật ra Tiệm cơm Nam Lai ở ngay bên cạnh, chuyện làm ăn có bị ảnh hưởng hay không Vương Hồng Phát dĩ nhiên nhìn thấy rõ. Ông ta hỏi như vậy, chỉ là muốn giành thế thượng phong, lên tiếng trước để trách móc mấy người này đã nhận tiền mà không làm được việc.
"Chuyện gì cơ? Chú Vương." A Vạn cười híp mắt nói.
"Chính là..." Đang định nói ra, Vương Hồng Phát mắt tinh liền thấy có người đang cầm điện thoại ghi âm, liền đổi giọng: "Không có gì cả."
Nhìn đi! Ông ta sợ bị nắm thóp đến mức đó, chắc chắn mọi chuyện đều là do ông ta bày ra! Đám lưu manh nhìn nhau, trong lòng càng thêm chắc chắn.
Tiếp theo đó, Vương Hồng Phát đã được nếm trải sự phẫn uất mà Hồng Lan Chi và Tân Hoan từng chịu, thậm chí còn hơn thế, bởi vì cái kiểu làm càn của đám lưu manh kia vốn là do chính ông ta bày kế. Nhìn thấy dáng vẻ lưu manh của bọn chúng, Vương Hồng Phát tức đến muốn phát điên.
"Đám các người đang gây rối đấy, tôi có thể báo cảnh sát!"
Lũ lưu manh trả lại cho ông ta những lời mà chính ông ta dạy bọn chúng: "Bọn tôi làm gì cơ? Có lật bàn, đập bát gì đâu, hay quán mấy người không cho khách nói chuyện?"
"Ông định đuổi khách ra à? Có cần tôi giúp ông quảng cáo không?"
"Anh Lý, Tóc Xoăn, A Vạn, mấy người đang làm cái gì vậy?" Con trai của Vương Hồng Phát, Vương Thần lao ra hỏi.
"Sao hôm qua cậu không đi Tiệm cơm Nam Lai với bọn tôi, sợ à?" A Vạn hỏi ngược lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170389/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.