Anh cẩn thận lấy hũ sốt thịt bò hạt thông và hộp trái cây ngâm ra xem xét, vui vẻ nói: "Không bị va đập gì cả, còn nguyên lành."
Trái cây ngâm ở Thiên Lăng Thành cũng là hàng hiếm. Trái cây và đường đều quý giá, giá bán đắt đỏ.
Những điều con trai vừa kể có thể là bịa, nhưng hộp trái cây cầm ngay trên tay thì không thể giả được. Hộp bằng thủy tinh trong suốt, bên trong các múi trái cây ngâm trong nước đường trông càng thêm trong trẻo lấp lánh, màu sắc hấp dẫn.
"Đúng là cho tụi bây ăn trái cây ngâm thật..."
Kim Viễn xoay mặt có dán nhãn đưa cho ba mẹ xem dòng chữ [Kính gửi các công nhân xây dựng trạm tiếp tế số ba], tự hào nói: "Đây là kỷ niệm! Ăn xong bên trong, vỏ hộp con giữ lại."
Anh tìm công cụ cẩn thận bật nắp hộp, chia đều ra ba chén, không làm đổ một giọt nước đường nào.
"Cha mẹ mau nếm thử đi!" Kim Viễn giục.
Đây là trái cây ngâm thập cẩm, mẹ Kim nhìn vào chén, thấy từng lớp trái cây xếp lên nhau, có múi quýt vàng óng, miếng lê trắng nõn và miếng đào vàng óng ánh, tất cả cùng ngâm trong nước đường trong vắt, lấp lánh như ánh sáng. Chưa ăn vào miệng đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của trái cây.
TBC
Thịt đào dày chắc, lê trắng c.ắ.n nhẹ là nước ngọt trào ra, múi quýt mềm mịn mọng nước, chua ngọt vừa miệng.
Ba người đều ăn sạch chén trái cây trước mặt, đến nước đường cũng không chừa giọt nào. Những thứ trước kia từng cho là quá ngọt, giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170371/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.