Triệu Tố Phân nhìn thôi đã thấy thèm, bà luôn mê những món có lửa lớn làm nổi bật hương vị, mà món nồi đất lại rất hợp gu bà loại thức ăn có nước sốt sôi ùng ục: "bụp" một tiếng là b.ắ.n tung, làm nguyên nồi rung lên, trong mắt bà đó mới là món ăn mang đầy hơi thở cuộc sống.
"Đừng nhìn nữa, ăn thôi!" Triệu Tố Phân vẫy tay gọi cả nhà nhập tiệc.
TBC
Phan Duyệt Nghi đã sớm nhắm trúng mục tiêu, không do dự gắp ngay một miếng thịt vịt. Vừa nhai hai cái đã kinh ngạc nói: "Thịt vịt này có mùi cam!"
Mẹ Phan chỉnh lại: "Là mùi quýt mới đúng." Trần bì chẳng phải làm từ vỏ quýt sao? Ông ngoại nói: "Đây gọi là mùi trần bì, tuy làm từ vỏ quýt, nhưng sau khi chế thành trần bì thì không thể chỉ dùng mùi quýt để hình dung được nữa."
"Ba nhận ra à? Con còn tưởng ba nếm không ra." Mẹ Phan thì thào.
Ông ngoại nhướn mày, sao ông lại không nếm ra chứ? Lưỡi ông còn nhạy lắm! Dù... mấy năm nay thấy đồ ăn ngày càng nhạt, nhưng chẳng phải vì nguyên liệu bây giờ kém sao? Hơn nữa món vịt sốt trần bì này thơm ngọt nồng nàn thế kia, chưa cần nếm đã ngửi thấy mùi rồi. Ông lão tức tối định tranh luận một phen, nhưng thấy mọi người đều cắm đầu ăn hăng say, chẳng ai quan tâm ông định biện hộ cho mình thế nào, ông đành lặng lẽ ngậm miệng lại, c.ắ.n một miếng thịt vịt.
Còn nói ông không nếm được hương vị, món thịt vịt này rõ ràng thơm ngát, ăn một cái là biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170364/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.