Trước cửa Tiệm cơm Nam Lai đã xếp thành hàng dài, mọi người truyền tai nhau, người đến càng lúc càng đông.
Mỗi lần Tân Hoan lấy bia lạnh, hoặc Nam Đồ lấy ra một mớ xiên thịt mới từ thùng nguyên liệu để nướng, ai nấy đều hồi hộp, sợ đột nhiên nghe cô thông báo hết hàng, đóng cửa.
Nhưng rõ ràng Nam Đồ chuẩn bị rất chu đáo, điều duy nhất ngăn cản công nhân được ăn combo bia lạnh và thịt xiên, chính là tiếng chuông báo quay lại làm việc.
Người phía sau không ăn được, rũ rượi cúi đầu, hối hận sao không chạy nhanh hơn một chút.
"Ai bảo cậu không tin lời tôi, còn chần chừ." Người đồng nghiệp vừa nhai xiên thịt vừa bước về công trường. Thời gian gấp rút, thấy bạn vẫn đủng đỉnh, cậu ta c.ắ.n răng bỏ lại, may mà kịp mua được phần ăn.
"Chuyện này khó tin thật, tôi nhất thời không tin cũng đâu có gì lạ. Nhỡ đâu là tin vịt, trời thì nóng thế này mà chạy tới chạy lui ra mồ hôi, chẳng đáng chút nào." Người không mua được thì nhỏ giọng biện hộ.
"Có gì mà khó tin? Ai cũng bảo là nhờ có bà chủ Nam Lai ở đây nên dị thú mới không dám lại gần. Xây mấy ngày rồi, cậu có thấy dị thú tấn công ai chưa? Cái bóng nó cũng chẳng thấy! Cô ấy có bản lĩnh như vậy, có được bia lạnh thì có gì lạ đâu."
Anh ta đưa nốt xiên thịt cừu còn lại: "Nè, ăn thử đi. Lần sau cậu mua được thì trả tôi."
Người kia vội nhận lấy, không do dự mà cho luôn vào miệng, rút thịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170347/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.