"Không có cửa sổ, không thấy bên trong thế nào."
"Chúng ta có nên vào không?"
Chỉ có Bao Hằng cứ xoay quanh họ như gà mẹ dẫn con, tận tình căn dặn: "Đừng quên cảnh giác, dị thú có thể xuất hiện bất cứ lúc nào."
"Tạm thời đừng mở cửa."
"Không được sờ bậy vào tường, không được cạy gạch, càng không được cho vụn gạch vào miệng!"
Cao Hựu Tình bất chợt phát hiện điều gì đó mới, lớn tiếng gọi mọi người lại: "Nhìn này, bên cạnh cửa có dán tờ giấy, trên đó còn có chữ."
Mọi người vội vàng chen nhau tới xem.
Trên giấy viết rằng:
1. Ai vào quán mua đồ ăn và thanh toán thì chính là khách của quán.
2. Không mở được cửa tức là không phải giờ quán mở cửa.
3. Nhất định phải rời đi bằng cửa mà bạn đã bước vào.
4. Ai mang theo súng, đạn, d.a.o dài, d.a.o găm và các loại vũ khí khác, phải đặt vũ khí bên ngoài hoặc cất trong ba lô không trong suốt, đồng thời đảm bảo vũ khí không bị lộ ra ngoài / không cướp cò / không phát nổ thì mới được vào trong.
5. Ai trên người có ít vết máu, hãy che lại rồi mới vào quán. Nếu m.á.u nhiều hoặc còn đang chảy, hãy nhờ người khác vào mua đồ giúp.
6. Trong quán sẽ có những khách khác, không được lén lút rón rén, cũng không được quấy rầy người khác dùng bữa.
7. Ai vi phạm quy định, hậu quả tự chịu.
Ý gì đây? Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều không hiểu nổi. Nhà hàng ở Thiên Lăng Thành cũng đâu có quy tắc kiểu này. Nhất là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170321/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.