🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Hôm nay là ngày thứ hai thằng nhóc Tiểu Mã đến Uyển viện đưa thuốc, mặt chưa nhìn thấy mà giọng nói của cu cậu đã vọng vào trong nhà:

- Như Tịnh tỷ tỷ ơi, xem đệ mang gì cho tỷ nè!

Như Tịnh nhấp một ngụm trà, chép miệng, đợi bóng dáng thấp tròn của nó xuất hiện trước cửa. Tầm khoảng một phút thì nó chạy tới nơi, chậm rãi nhấc đôi chân ngắn một mẩu qua lề cửa rồi đi vào trong nhà.

- Tiểu Mã, lần sau đừng có chạy vội, kẻo ngã. – Như Tịnh nhìn nó nhắc nhở.

Tiểu Mã thở hổn hển, có vẻ vì cu cậu vừa chạy vừa mang nặng nên bây giờ thở không ra hơi. Như Tịnh giúp nó tháo cái giỏ trúc trên vai xuống, bên trong là thuốc và một bọc gì đó tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

- Sáng hôm nay Lý Thường Quân đến nhà đệ à? – Như Tịnh hỏi.

- Đến nhà ông nội ạ! – Nó vừa vỗ ngực nhuận khí vừa đáp.

Nhóc Tiểu Mã này ở với cha mẹ, họ không ở cùng với Trương thái y mặc dù lão là cha của cha nó. Chuyện là Trương thái y hiếm muộn con, mãi cho đến năm 30 tuổi mới có một đứa con trai. Trương thái y mừng rớt nước mắt, cuối cùng lão không phải buộc tội bất hiếu vào cổ mà đi gặp các vị tổ tông.Trương thái y đặt tên con trai là Trương Vĩ Sơn, mong muốn nó lớn lên khỏe mạnh và vĩ đại như ngọn núi cao. Ai ngờ con trai lão lớn lên lại vững chãi hơn cả một ngọn núi, đến lão cũng không thể lay chuyển được. Năm

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-co/68111/chuong-7.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Quân Cờ
Chương 7
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.