Editor: Mai_kari
Beta: Kaori0kawa
“Nâng lên!” Lục Hạo ngẩng đầu, nụ cười đầy sức câu dẫn.
Vu Hướng Nam biết cậu đang ám chỉ nâng là nâng cái mông lên, giờ anh đang ngồi, nếu như chết sống bất động, thì cái quần khó mà cởi ra được, vừa nghĩ đến điều đó, mông của anh dường như bị keo dínn sắt đính chặt vào ghế, chết sống không chịu nâng lên.
Lục Hạo một lần nữa thối lui ra ngoài vòi hoa sen, “Được, anh không cởi phải không, vậy tôi cởi.”
Vu Hướng Nam mở to hai mắt nhìn, trên thực tế rượu vẫn còn tác dụng, khiến anh ngất ngư, cho rằng mình đang nằm mơ, chỉ là ý thức còn rất thanh tỉnh. Lục Hạo thoáng cái đã cởi hết tất cả, lộ ra làn da sáng bóng, dục vọng rục rịch, quả thực kích thích thị giác quá mức cường liệt. Vu Hướng Nam lắp bắp nói: “Cậu … cậu vốn là thẳng mà, tôi sẽ cắt chân của cậu đấy, làm cho cậu cũng tàn tật giống tôi luôn.”
“Giữ lại cái ở giữa cho tôi là được rồi, thành giao!”
Vu Hướng Nam nhìn lướt qua chỗ ở giữa, quay mặt qua chỗ khác.
Lục Hạo thấy anh xấu hổ, quay qua quay lại biểu diễn cơ thể: “Thế nào, vóc người cũng không tệ lắm phải không? Bình thường tôi cũng hay rèn đúc, hồi trung học là kiện tướng chạy nhanh, bất quá tôi không thích chạy cự ly dài cho lắm, quá mệt mỏi, thật là đáng sợ, hơn nữa mấy đứa tham gia chạy cự ly dài, đứa nào đứa nấy đều gầy trơ xương, nhìn đáng thương lắm.”
Vu Hướng Nam bị mấy động tác thể hình nghiệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai/21352/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.