Nghe thấy lời thỉnh cầu của Lâm Song Hòe, sự hưng phấn trên khuôn mặt của Kế Ngọc Vũ dần biến mất, biến thành biểu cảm như đang suy tư gì đó, anh ta cười ám muội: "Tôi đang nghĩ hôm nay cậu...... Hoá ra là có việc muốn nhờ tôi làm." Anh ta đi đến bên người Lâm Song Hòe rồi ngồi xuống, nắm chặt tay Lâm Song Hòe trong lòng bàn tay, liếc mắt đưa tình nhìn Lâm Song Hòe, "Đương nhiên là tôi sẽ thực hiện yêu cầu của cậu. Nhưng sau khi hoàn thành, cậu sẽ báo đáp tôi như nào đây?" Anh ta dừng một chút rồi lại tiếp tục nói: "Cậu Lâm, cậu cũng không muốn chuyện vừa rồi bị Quý Văn biết đúng không."
Lâm Song Hòe có một khuôn mặt xinh đẹp, luôn có người tiếp cận cậu, lấy lòng cậu vì khuôn mặt này. Nhưng cậu luôn chán ghét những người nông cạn viết dục vọng lên mặt. Cậu từng cho rằng Quý Văn là một ngoại lệ, nhưng không ngờ Quý Văn lại đến với cậu vì tiền —— điều này còn khiến cậu thống hận hơn là đến với cậu vì sắc.
Nhiệt độ trên người Kế Ngọc Vũ truyền tới cách lớp quần áo, tâm trạng Lâm Song Hòe tệ tới cực điểm, gần như không giữ được biểu cảm trên mặt: "Chờ anh làm rồi sẽ biết."
Dù câu trả lời có lệ như vậy nhưng Kế Ngọc Vũ vẫn dễ dàng đồng ý, anh ta sờ tay Lâm Song Hòe, nhìn Lâm Song Hòe với khuôn mặt nặng tình: "Được, tôi nghe theo phu nhân hết."
Lâm Song Hòe đang muốn nói chuyện thì thấy then cửa phòng ngủ bị đè xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-vat-mach-bach-sinh/3352877/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.