Người ngoài cửa còn giữ động tác ấn chuông cửa, khi nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Song Hòe thì lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Cậu Lâm, cậu gặp chuyện gì à?". Ánh mặt trời ngoài phòng tiến vào theo khe cửa và chiếu lên mặt Lâm Song Hòe. Nhiệt độ nóng rực ấy khiến lòng Lâm Song Hòe trở về nhân gian, cậu cũng dần tỉnh táo lại. Lâm Song Hòe cảm giác mình thở phì phò như cái quạt mây xưa cũ, mồ hôi lạnh giữa trán dính ướt sợi tóc, cậu còn chưa kịp mở lời nói chuyện thì đã bị người chồng đỡ cánh tay từ phía sau. Quái vật khoác lớp da của người chồng lộ ra vẻ lo lắng và kinh hoảng không giống giả bộ: "Vợ à, em xảy ra chuyện gì sao, không thoải mái ở đâu à?"
Lâm Song Hòe hoảng hốt trong giây lát, cậu nhìn người ngoài phòng một chốc, sau hồi lâu mới chậm rãi mở lời: "Không có gì." Cậu vẫn nhớ người đàn ông ngoài phòng này, là bạn cùng hợp tác trong công việc lúc người chồng còn sống...... Hình như còn từng ám chỉ muốn làm tình nhân của mình. Lâm Song Hòe đỡ cánh tay của người chồng quái vật, có kẻ thứ ba xen vào nên lí trí của cậu đã trở về, "Có khách tới, anh đỡ em trở về ngồi trước đi."
Người chồng hay cũng chính là quái vật, bên ngoài thì nghe theo Lâm Song Hòe, đỡ Lâm Song Hòe tới trước bàn cơm với vẻ mặt lo lắng. Nhưng Lâm Song Hòe đã không còn trăm trạng ăn sáng, cậu lấy giấy lau mồ hôi giữa trán, nhìn lên người đang đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-vat-mach-bach-sinh/3334084/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.