Hàng xóm như bị doạ sợ bởi lời Lâm Song Hòe nói. Y muốn thu tay lại, nhưng khi thấy đôi mắt ngập nước của Lâm Song Hòe thì động tác của y lại ngừng: "Anh à, Anh...... Bình tĩnh trước đã."
Có thể thấy là y không tin câu chuyện của Lâm Song Hòe. Vẻ mặt của Lâm Song Hòe dần trở nên lạnh lùng: "Cậu không tin tôi."
Nam hàng xóm trông khá trẻ tuổi, khuôn mặt y đơ lại, cũng không biết cách che giấu suy nghĩ thật của mình. Khi bị Lâm Song Hòe chất vấn một cách lạnh lùng như vậy, y hơi lúng túng: "Anh à, tôi, tôi không nghĩ vậy, tôi chỉ......"
Lâm Song Hòe buông tay và cụp mắt xuống, lã chã rơi lệ: "Xin lỗi, tôi đã quá sợ hãi......" Giọng Lâm Song Hòe nhỏ dần, cậu ngước mắt lên hỏi, "Cậu có thể hiểu chứ?"
Đối diện với đôi mắt của Lâm Song Hòe, hàng xóm đơ một hồi. Bỗng dưng mặt y đỏ lên, vươn tay như muốn nắm lấy tay Lâm Song Hòe, rồi lại dừng ở giữa không trung và cọ xáy với quần áo của mình: "Tôi, tôi hiểu, tôi nhất định sẽ giúp anh." Y do dự trong chốc lát, "Chúng ta có thể báo cảnh sát không?"
Lâm Song Hòe nhìn thẳng vào y trong chốc lát, hàng mi mảnh dài hơi rung động, cậu nhẹ giọng hỏi nam hàng xóm: "Sao cảnh sát có thể tin một câu chuyện như vậy chứ?"
Nam hàng xóm dễ dàng bị Lâm Song Hòe thuyết phục: "Anh nói rất đúng, vậy...... Chúng ta nên làm gì bây giờ?"
Lâm Song Hòe nhẹ giọng mở lời: "Vào buổi tối hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-vat-mach-bach-sinh/3326535/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.