Sau khi khuôn mặt của hàng xóm biến mất vì đóng cửa, sự hy vọng mơ hồ trong lòng Lâm Song Hòe cũng tan biến. Bàn tay to rộng của người chồng đặt trên vai Lâm Song Hòe, Lâm Song Hòe run môi nghiêng mặt đi, đối diện với nụ cười của người chồng.
Như không thấy được vẻ sợ hãi rõ rệt trên khuôn mặt Lâm Song Hòe, người chồng vẫn thân mật mà nói: "Vợ à, đi ăn cơm đi."
Lâm Song Hòe bị bắt ngồi trước bàn ăn, nhìn người chồng mang ra một bữa trưa phong phú rồi lại tháo tạp dề ngồi trước mặt cậu: "Sao vậy, em không ăn cơm à?"
Lâm Song Hòe mím đôi môi khô khốc, cầm lấy đôi đũa dưới ánh nhìn chăm chú của người chồng. Bữa trưa rất phong phú, nhưng cậu ăn mà không biết mùi. Người chồng không động đũa —— căn bản là hắn không bày chén đũa ra trước mặt mình, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Song Hòe ăn mà không chớp mắt.
Điều này khiến Lâm Song Hòe cảm thấy mình như gia súc bị nuôi dưỡng, chỉ chờ khi lớn rồi sẽ bị giết và đem đi bán.
Lâm Song Hòe miễn cưỡng giải quyết bữa trưa, người chồng dọn dẹp bát đũa rồi cho vào máy rửa chén, quay đầu vừa lau bàn tay ướt vừa nở nụ cười với cậu: "Tủ lạnh không có đồ ăn, anh đi siêu thị một chuyến, thuận tiện mua cả dao chặt xương về." Hắn dừng một chút, "Vợ à, em muốn anh mang gì về nữa không?"
Lâm Song Hòe khống chế khuôn mặt gượng gạo của mình mà lắc đầu: "Không ạ."
Lúc sắp ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-vat-mach-bach-sinh/3326534/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.