Tiết Tầm một lời tức dừng, không nói thêm nữa.
Ra khỏi quán ăn, Tiết Tầm mang theo Văn Diễn Vũ đạp xe đến dưới lầu nhà Văn Diễn Vũ.
Đường không quá dài, nhưng vẫn không ai nói gì.
Canh ngon khiến dạ dày êm dịu ấm áp, khoang ngực tràn đầy cảm giác thỏa mãn.
Văn Diễn Vũ có chút ngượng ngùng, đối phương đã cố ý hạ mình, dẫn mình đi ăn mì ngon, mà mình lại chỉ vì câu nói kia của y mà đột nhiên sinh ra xa cách, mình cũng quá mức làm kiêu rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, hình như, từ trước đến nay cũng là do mình quá mức bài xích Tiết Tầm.
Ban đầu là chán ghét thái độ tùy tiện của Tiết Tầm, bây giờ nghĩ lại, có lẽ đây là phương thức sinh tồn trong giới giải trí của đối phương, chính mình cần gì phải quá mức tính toán.
Vả lại, trong ánh mắt của người khác, bản thân mình không phải cũng là một kẻ lạnh nhạt ngạo mạn sao?
Dừng xe đạp ở dưới lầu, Tiết Tầm cùng Văn Diễn Vũ lên lầu.
Dù sao đây cũng vẫn là lần đầu tiên Tiết Tầm bước vào nhà của Văn Diễn Vũ, cho dù trước đây có tới nhiều lần đi chăng nữa, thì cũng chỉ có thể bồi hồi đứng đợi dưới lầu, chưa từng tiến vào căn nhà cũ này.
Văn Diễn Vũ lấy ra chìa khóa mở cửa, Tiết Tầm trong lúc đó cũng đánh giá bốn phía, xuyên thấu qua hàng hiên, nơi hành lang ngay trước cửa sổ có thể nhìn thấy từng hàng cây tùng to lớn từ bên ngoài, ánh trăng mờ nhạt từ trên cao xuyên thấu qua từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34014/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.