Tiết Tầm vẫn luôn rất có kiên trì, đây là lần đầu tiên y phát hiện, thì ra chờ đợi lại là cảm giác khiến người ta buồn bực như thế.
Dãy số vang lên rất lâu sau đó mới có người nhận.
“Alo, tôi là Văn Diễn Vũ, xin hỏi là ai?” Bối cảnh thanh âm có chút ầm ĩ.
“Tôi là Tiết Tầm.”
Dừng ước chừng nửa giây, âm thanh Văn Diễn Vũ mới truyền đến: “Lúc trước anh không có ở trong nước, cho nên mèo tôi nhờ Lục Nguyên nuôi giúp, anh có thể đến tìm anh ấy lấy.”
“Cậu bây giờ ở đâu?”
“Ở nước ngoài.” Mơ hồ có tiếng nói của phụ nữ, không nghe được rõ lắm.
Thanh âm Tiết Tầm bất ngờ bình tĩnh lại: “Bên cạnh cậu lúc này là người đó … nữ phụ?”
“Vâng.” Thời điểm Văn Diễn Vũ thừa nhận chẳng biết vì sao lại có chút chột dạ.
Trước kia lúc cùng Lâm Thiến Vân đề cập tới vấn đề du lịch, Lâm Thiến Vân vừa vặn nhận được vai diễn trong một bộ phim truyền hình mới, đến Li Giang lấy cảnh, sau đó mời hắn đi cùng.
Văn Diễn Vũ vốn dĩ không dự định đi với người khác, nhưng từ trước đến người hắn cũng không phải là kiểu người giỏi từ chối.
Mà cũng có khi, biết đâu, là vì trong lòng muốn trốn tránh một điều gì đó.
“Các cậu đang hẹn hò?”
“Không phải, chỉ là tiện đường mà thôi. Còn có chuyện gì khác không?”
Giọng điệu qua loa lạnh nhạt, nói xong, Văn Diễn Vũ lập tức cho rằng Tiết Tầm sẽ tức giận, hoặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196885/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.