Thời điểm Văn Diễn Vũ chạy đến, Tiết Tầm còn nằm trong phòng riêng của quán bar.
Mới đến trước cửa, một người phụ nữ quần áo hở hang tóc đỏ hồng mới vừa từ trong phòng đi ra, gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ, ý vị thâm trường nhìn Văn Diễn Vũ liếc mắt một cái, mới xoay xoay mông rời đi.
Mím mím môi, Văn Diễn Vũ không làm gì khác, đẩy cửa đi vào.
Vỏ rượu rơi tán loạn trên mặt đất, số lượng chủng loại, so với tất cả rượu Văn Diễn Vũ cả đời này gặp qua còn nhiều hơn.
Cho dù đã sớm biết tửu rượu Tiết Tầm tốt, nhưng không thể ngờ tửu lượng của y có thể khoa trương đến mức độ này.
Tiện tay đem vỏ rượu thu dọn lại, mở ra không gian có thể bước vào.
Tiết Tầm nằm trên ghế sa lông, trên áo sơ mi đen tràn đầy dấu vết bị nhàu nát, nút áo bị xé bỏ, trong tay còn cầm một chai rượu, ánh mắt mơ hồ, tóc tai ngổn ngang, cả người hiện ra dáng vẻ vô cùng phóng đãng.
Văn Diễn Vũ tiến vào, y cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Lục Nguyên đứng bên cạnh, thấy Văn Diễn Vũ đôi mắt dường như lóe sáng, nhưng rất nhanh liền ảm đạm đi.
Văn Diễn Vũ đóng cửa lại hỏi Lục Nguyên: “Sao không mang anh ấy về nhà?”
Lục Nguyên gãi gãi đầu: “Bây giờ còn quá sớm, nếu tôi lôi cậu ấy ra sẽ gây nên động tĩnh lớn.”
Hơi một do dự, Văn Diễn Vũ hỏi: “Vậy Đới Kỳ đâu?”
Không ngờ Lục Nguyên lại hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196919/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.