Tập tễnh trở về đoàn phim, nửa đường bị người phát hiện.
Nghe đối phương vội vàng hỏi thăm, hoảng hốt trong mắt Văn Diễn Vũ thoáng buông giảm, thở phào một hơi, liền thẳng tắp té xỉu.
Là vì mệt hay là vì là đau, chính hắn cũng không biết.
Lúc tỉnh lại đã nằm ở trên giường phòng bệnh, thời điểm mở mắt ra thấy chung quanh trắng như tuyết, ngoại trừ lâu lâu keng keng vài tiếng nhỏ, trong phòng vẫn vô cùng yên tĩnh.
Lúc này hắn còn không biết chuyện mình mất tích đã đem đến bao nhiêu phiền toái.
Thời gian Văn Diễn Vũ biến mất đã vượt quá bốn mươi tám tiếng.
Ban đầu, Lục Nguyên còn tưởng rằng Văn Diễn Vũ chỉ là có việc quan trọng cần ra ngoài giải quyết, trước hết quay những cảnh của Nghiêm Tử Kiều, đến tận khuya cũng không thấy Văn Diễn Vũ trở về, Lục Nguyên mới nóng nảy.
Ngừng quay phim, phát động toàn bộ người trong đoàn tìm kiếm Văn Diễn Vũ, hết thảy nhân viên công tác đều dồn dập đến từng nhà tìm.
Ai cũng không ngờ, Văn Diễn Vũ lại rơi xuống hố, cái hố kia kỳ thực cách bọn họ cũng không xa, chỉ là bị cây cỏ và hàng rào xe chắn, ai cũng không phát hiện.
Lục Nguyên vốn dĩ còn muốn gọi điện thoại cho Tiết Tầm hỏi Văn Diễn Vũ có liên lạc với y hay không, thế nhưng cuối cùng cũng không gọi, thêm một người cùng sốt ruột, kỳ thực là chuyện vô bổ.
Hơi hơi khôi phục một ít tri giác, Văn Diễn Vũ liền đau đến rên rỉ.
Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196918/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.