Sau khi đáp chuyến bay liền lập tức đổi xe, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến trước cổng bệnh viện, Tiết Tầm xuống xe, chạy vội vào phòng bệnh.
Tiết Nhan đã đứng trước phòng cấp cứu, gấp gáp lo lắng đi tới đi lui.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao bệnh tim của mẹ lại tái phát?”
Tiết Nhan vội vã mở miệng: “Em cũng không biết, dì Ngô nói tối hôm qua đột nhiên mẹ hô hấp dồn hập, ngay cả lời nói cũng không rõ ràng, sau khi dì phát hiện liền lập tức đưa mẹ đến bệnh viện, bây giờ còn đang cấp cứu, cũng không biết rốt cuộc thế nào rồi…”
Tiết Tầm đè vai Tiết Nhan, âm thanh trầm ổn: “Đừng lo lắng quá, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Thế nhưng ngay cả chính y cũng không có cách nào khẳng định được.
Khi còn nhỏ, cha qua đời, một mình mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng hai anh em bọn họ lớn đến ngày hôm nay, tình cảm sâu đậm thiêng liêng như vậy làm sao có thể nói rõ thành lời.
Tính cách của mẹ tuy không thể nói là ôn nhu dịu dàng, thế nhưng lại là người thấu tình đạt lý, Tiết Tầm vốn dĩ luôn mong muốn về trước ngày lễ tết để cùng mẹ nói đến chuyện của Văn Diễn Vũ, tuy rằng mẹ sẽ tức giận sẽ phẫn nộ, nhưng lâu ngày mẹ vẫn sẽ chấp nhận tình cảm của y.
Dù sao từ trước đến nay mẹ chưa từng quyết định mọi chuyện thay y, bất luận là từ bỏ sự nghiệp học hành tiến để vào giới giải trí hay những chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196905/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.