Văn Diễn Vũ mở to hai mắt, đến nửa ngày mới dám thử thăm dò hỏi: “Tiết Tầm?”
Người kia ngẩng đầu, tôi mắt trong suốt thâm quần có chút ươn ướt, gương mặt tuấn mỹ cóng đến ửng đỏ khiến người ta giận sôi, biểu tình mang theo chút ủy khuất, không phải Tiết Tầm thì là ai?
Thả xuống đồ vật, Văn Diễn Vũ cấp tốc mở cửa, đem người kéo vào.
Phả mặt vào túi ấm, Tiết Tầm có chút không thích ứng hắt hơi một cái, âm thanh mang theo giọng mũi, khàn khàn tràn đầy mê hoặc: “Anh cảm thấy anh đúng là một kẻ ngốc.”
“Tại sao?”
Tiết Tầm ngồi trên ghế salon trong phòng khách, cởi ra áo gió đầy phong độ nhưng thực tế không giữ ấm được bao nhiêu, xoa bóp cái trán, tràn đầy ủ rũ: “Đừng hỏi…”
Văn Diễn Vũ đem đồ vật lấy ra, sau khi sắp xếp tốt, liền đem Bạch Lục thả lại ổ mèo.
Lúc này mới quay đầu lại, nhìn thấy ảnh đế bận rộn đến mức ngay cả cơm cũng không có thời gian ăn, âm thanh không hiểu sao nhuộm lên tầng tầng ý cười trên sự đau khổ của người khác: “Tiết Tầm, tại sao bây giờ anh lại ở chỗ này? Anh không phải…”
Tiết Tầm vừa định thẳng thắn kể rõ y và Amy vừa ký kết một loạt điều khoản bất bình đẳng, lại nhìn thấy biểu tình cố gắng kiềm nén nụ cười của Văn Diễn Vũ.
Tâm tình hoạt động luân phiên, từ phiền muộn đến mừng rỡ, sau đó lại càng thêm phiền muộn…
Lặng lẽ thở dài, bước về phía trước hai bước, Tiết Tầm ôm chặt lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196904/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.