Ngủ một giấc say sưa, mơ một giấc mơ đẹp, đã rất lâu rồi không ngủ sâu như vậy.
Trong mơ nhìn thấy cha, là bộ dáng mười năm trước, khiến người người ca ngợi, nụ cười ôn hòa vò loạn mái tóc của hắn, xoa bóp mặt của hắn, ngồi bệt xuống đất bên cạnh hắn, nói về những chuyện liên quan đến diễn xuất mà hắn thích nhất, cùng hắn đi liên hệ ngôi sao nhỏ tuổi đến đoàn phim diễn thử, không e dè mang theo hắn ra vào sân khấu và những nơi công cộng, kiêu ngạo nói với hắn, hắn con trai của Văn Việt.
Vẫn là người cha với tấm lòng rộng lớn có thể dựa vào.
Bất tri bất giác, hận ý tràn ngập đã không còn nồng nặc như trước, lưu lại chỉ còn là cảm giác không biết phải làm thế nào.
Qua nhiều năm như thế tích tụ, trong tâm lúc nào cũng âm thầm phỉ nhổ tình yêu của cha, mà năm đó hắn là kẻ không hiểu chuyện, hắn vốn dĩ không phải là loại người dễ dàng ghi hận, chỉ là hận quá lâu, lưu lại bóng tối, khiến hắn không có cách nào triệt để buông xuống.
Một mực tự vấn lòng, cái hắn hận rốt cuộc là gì?
Là cha, là Lục Thừa Xuyên, là đồng tính luyến ái, hay là xã hội này?
Không, cái hắn hận, kỳ thực chỉ là bị cảm giác thống khổ khi bị vứt bỏ.
Bị buông tay, bị cha mẹ ruồng bỏ, phá huỷ cái gia đình mà hắn vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo, mà hắn cũng đã quên, vào năm ấy hắn đã mười tám tuổi, cho dù là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196901/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.