Nói phẫn nộ cũng không thể nào đủ, Tiết Tầm cơ hồ muốn bóp chết Lăng Thiên Mạch.
Có thể cảm giác được gân xanh theo men rượu và sự phẫn nộ tột đỉnh gằn lên trán, đè lại huyệt thái dương, Tiết Tầm kiềm nén tính khí, trầm giọng nói: “Có thích hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu. Nói cho tôi biết, em đi đi hướng nào.?”
“Tiết tiền bối, lẽ nào anh muốn đuổi theo giải thích, có quá buồn cười không a?”
Tiết Tầm nhấc lên cổ áo Lăng Thiên Mạch, âm thanh đã triệt để không còn nhiệt độ: “Nếu không nói, vậy thì nhắn cho quản lý của cậu ngày mai đến thu dọn xác của cậu đi, tôi bảo đảm sẽ không khiến cậu chết quá mất mặt…”
Biểu tình lạnh lẽo âm u gần trong gang tấc khiến Lăng Thiên Mạch không cười nổi, cà lăm nói: “… ở phía nam, anh đừng hù dọa em.”
Tiết Tầm đem Lăng Thiên Mạch mạnh mẽ ném trở về cửa xe, quay người lập tức chạy đi..
“Này, Tiết Tầm…”
“Lăng Thiên Mạch, đừng tiếp tục để tôi thấy mặt cậu. Còn nữa, nếu để tôi phát hiện vừa nãy cậu dám lừa tôi, tôi sẽ cho cậu lãnh đủ hậu quả…”
Lăng Thiên Mạch xác thực không nói láo, Tiết Tầm chạy chỉ chốc lát sau, đã nhìn thấy Văn Diễn Vũ.
Văn Diễn Vũ đi không nhanh, trong tay còn cầm theo đồ vật, có lẽ là quà sinh nhật.
Tiết Tầm đuổi theo phía sau, cũng không dám tới gần.
Mấy màn như thế này, bản thân đã thấy qua vô cùng nhiều lần rồi, nhưng lần này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196900/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.