“Tại sao lại trốn tránh tôi?” Hàn Tuyền hỏi rất bá đạo, phòng thử đồ chật hẹp chứa hai người đã rất miễn cưỡng, Hàn Tuyền lại còn cao to như vậy, Ngải Thanh bị chặn trong góc, một cậu cũng không nói được, làm ổ ở nhà suốt ba tháng, cậu đâu có chạy ra ngoài, trong khi đó đối thủ Hàn Tuyền vẫn luôn đánh bao cát.
“Tôi không có trốn cậu, chỉ là thi xong quá mệt thôi.” Lý do rất gượng gạo, nhưng Ngải Thanh bướng bỉnh này vẫn có tư cách đứng trước mặt Hàn Tuyền như thế.
“Vậy tại sao lại không nhận điện thoại của tôi?” Khóe miệng của Hàn Tuyền nhếch lên một nụ cười xấu xa, đưa tay nắm lấy hông của Ngải Thanh, Ngải Thanh thon gầy ngay cả giãy giụa cũng không kịp làm liền nghe thấy tiếng mẹ gõ cửa ở bên ngoài.
“Tôi mở cửa nha!” Hàn Tuyền dùng khẩu hình nói với Ngải Thanh. Ngải Thanh vội vàng che miệng hắn lại, tư thế của hai người bất tri bất giác đã mờ ám đến cực hạn, Hàn Tuyền mở to hai mắt trừng Ngải Thanh, nhắc nhở cậu mau buông tay.
Mẹ hối ở bên ngoài, Ngải Thanh nào dám buông tay, Hàn Tuyền nhàn nhã nhéo thắt lưng của cậu một cái, Ngải Thanh thiếu chút nữa đã té nhào, một luồng nhiệt tê dại toàn bộ đều tập trung xuống nơi không nên tập trung, cắn chặt môi tránh né hơi thở phả ra của Hàn Tuyền, cậu chịu đựng rất vất vả. Hàn Tuyền nhếch mép, lại hung hăng nhéo một cái, Ngải Thanh thiếu chút nữa đã kêu lên, cậu không biết mình lại yếu đuối đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053150/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.