Hàn Tuyền cười hì hì ôm lấy bờ vai gần của Ngải Thanh, cùng nhau mở cánh cửa an toàn thật dày ra, thứ đầu tiên Ngải Thanh nhìn thấy lúc đi vào chính là một bao cát trong một gian phòng bên cạnh phòng khách. Hàn Tuyền cười nói bình thường bản thân hay luyện tập và chơi đùa với nó, Ngải Thanh miễn cưỡng cười cười nhận lấy nước trái cây Hàn Tuyền rót cho cậu, khi đó cậu dám đánh nhau với Hàn Tuyền đúng là rất nguy hiểm. Thận trọng ngồi trên sofa, cậu rất khẩn trương, lần đầu tiên bước vào khu vực xa lạ này, giống như đang dò tìm bí mật của Hàn Tuyền mà cậu cảm thấy bản thân từ trước đến nay vẫn chưa hiểu rõ vậy, có chút thỏa mãn cũng có chút thích thú. Cậu cho rằng trong lòng Hàn Tuyền bản thân ít nhất cũng có điểm khác biệt, là người tồn tại chút điểm đặc biệt. Hàn Tuyền bên cạnh tùy tiện nửa nằm trên sofa, trong miệng ngậm một điếu thuốc, rất tự nhiên nhét điếu thuốc mình đã hút một nửa vào trong miệng Ngải Thanh.
Cả người Ngải Thanh đều đông cứng trên sofa, mắt không tìm được tiêu cự. Quên cả thở, hút một hơi liền bị sặc, ngay cả nước chanh trong tay cũng bị đổ ra ngoài.
“Đúng là ngu ngốc.” Hàn Tuyền vỗ vỗ lưng của cậu, nhận lấy nước chanh trong tay cậu, “Sao mặt của cậu đỏ quá vậy?”
Ngải Thanh còn chưa kịp nói, chuông cửa đã vang lên. Hàn Tuyền nhảy dựng lên, rất hưng phấn mà chạy đi mở cửa.
“Ngải Thanh… Hì hì…” Từ huyền quan truyền đến thanh âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053149/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.